Số phận của một mảng môi trường !!! – Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 268 (01-06-2017)

    0

    Cư dân thành phố Huế, đặc biệt những người sinh ra trước năm 1975, không nhiều thì ít đều biết đến đồi Thiên An với rừng thông, hồ nước và đan viện ở đó. Đấy là nơi mà mỗi Thứ bảy, Chúa nhật, ngày nghỉ, người ta rủ nhau tới để đi dạo, cắm trại, sống hòa mình với thiên nhiên, hít thở khí trong lành từ rừng thông độc nhất của Huế và vùng phụ cận (tính đến thời điểm 1975), lá phổi của cả kinh thành. Đôi lúc du khách lại ghé thăm đan viện (xây dựng từ năm 1940) để vừa chiêm ngắm một công trình văn hóa, vừa cảm nếm bầu khí linh thiêng, tĩnh mịch của một chốn tu hành, nơi mà những tu sĩ hiền hòa trong tu phục màu đen vừa chăm lo cầu nguyện, gặp gỡ Đấng Tối Cao, lại vừa miệt mài lao động, để tạo nên một cơ ngơi rộng 108 ha gồm rừng thông (80-90 ha), nhà ở tu sĩ, vườn cây ăn quả, trang trại súc vật, trường học bệnh xá và một hồ nước mang tên Thủy Tiên đầy thơ mộng. Quả như một thứ bình an từ trời!

    Thế nhưng, đất bằng nổi sóng! Sau biến cố 30-04-1975, những kẻ tự xưng là “giải phóng” đã ào ào đến khu vực rừng đồi Thiên An với cái nhìn thèm khát. Thoạt tiên họ đòi đan viện nhượng vĩnh viễn cho Mặt trận giải phóng Thừa Thiên-Huế khu vực bệnh xá, nhà cô nhi, ao cá và nhiều cơ sở lên tới 1.5 ha. Năm sau, 1976, Ty Nông lâm TT-H “xin mượn” ngôi trường Thánh Mẫu (nơi từng dạy trẻ em nghèo trong vùng) của các đan sĩ để gọi là tá túc, nhằm thu hái thông giống nơi rừng thông Thiên An hầu gây rừng cho toàn tỉnh!?! Dù chưa được phép, họ cũng đến chiếm để ở. Sau đó ty này giao ngôi trường cho lâm trường Tiền Phong. Dần dà, với sự chỉ đạo, đỡ đầu của UBND tỉnh, lâm trường dùng vũ lực chiếm hẳn nó, rồi đến khi có Luật Đất đai (1983) thì ngang nhiên tuyên bố là toàn bộ rừng thông thuộc quyền quản lý của lâm trường.

    Ngày 24-12-1999, Thủ tướng Chính phủ ra Quyết định mang số 1230 để “thu hồi” 495.929m2 (49 ha) đất khu vực đồi Thiên An-hồ Thủy Tiên giao cho Công ty Du lịch Cố Đô-Huế xây dựng một trung tâm vui chơi giải trí, theo đề nghị trước đó một tháng của UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế vốn đã trình với trung ương đấy là vùng đất vô chủ! Ngày 26-3-2001 Công ty Du lịch Cố Đô làm lễ động thổ, khởi công xây dựng khu vui chơi giải trí dưới sự bảo vệ của hàng trăm công an chìm. Chưa hết, ngày 6-6-2002, Tổng thanh tra Nhà nước ra Quyết định số 577 nhằm tước đoạt đất đai thêm, khiến đan viện Thiên An chỉ còn 54.862m² (5.4 ha) đất gồm khuôn viên nhà dòng và vườn cam. Dĩ nhiên các đan sĩ đã chẳng bao giờ thừa nhận các văn bản ăn cướp này. Họ còn ra tận trung ương để khiếu kiện, song cũng chỉ vô ích. Trên dưới bao che cho nhau cả!

    Nhưng thiên bất dung gian. Bắt đầu thi công từ tháng 3-2001 với việc tàn sát hàng trăm cây thông 80 năm tuổi đời, khu vui chơi giải trí Thiên An-Thủy Tiên hoàn thành giai đoạn 1 và khai trương vào dịp Festival Huế 2004, để rồi dần dần đi vào phá sản vỡ nợ. Cư dân thành phố Huế, nơi được mệnh danh là đất Phật (có trên 100 ngôi chùa), rất kính trọng các nhà tu hành, dù là Công giáo hay Phật giáo. Họ biết rằng đến vui chơi giải trí ở đó là đồng lõa với tội ác: tội cướp giật tài sản chính đáng của các đan sĩ, tội phá tan bầu khí thiêng liêng của một tu viện, tội góp phần hủy hoại bộ phổi của thành phố Huế. Lý do nữa là trước khi có khu vui chơi, ai nấy đều có thể đến bên hồ Thủy Tiên hay vào rừng thông Thiên An để hóng mát, du ngoạn, cắm trại tự do và miễn phí. Giờ thì tất cả đều phải trả tiền. Nhưng số tiền 70 tỷ đầu tư vào đó cũng tan tành mây khói. Chỉ còn lại những công trình đổ nát, tan hoang và vắng vẻ đến rợn người. (Xin xem lại bài Quả báo nhãn tiền: Khu vui chơi giải trí Hồ Thủy Tiên xây trên đất ăn cướp bị điêu tàn đổ vỡ của Phóng viên FNA -Free News Agency- từ Huế ngày 12-01-2016.)

    Như một sự gỡ gạc, ngày 05-11-2014, người ta đọc thấy trên trang Thừa Thiên-Huế online (http://baothuathienhue.vn/?gd=6&cn=277&newsid=32-0-50069) mẩu tin như sau: Phê duyệt chi tiết xây dựng Khu du lịch hồ Thủy Tiên. 05-11-2014. UBND tỉnh vừa phê duyệt quy hoạch chi tiết xây dựng Khu du lịch hồ Thủy Tiên tại xã Thủy Bằng (Hương Thủy) với quy mô diện tích đất trên 63 ha. Đây sẽ là Khu du lịch sinh thái tổng hợp cao cấp, bao gồm trung tâm hội nghị, khu du lịch spa, nhà hàng, nghỉ dưỡng lưu trú, biểu diễn nghệ thuật, thể dục thể thao, công viên vui chơi giải trí và cắm trại ngoài trời. Cơ cấu sử dụng đất cho khu du lịch này được bố trí 30% xây dựng các công trình kiến trúc và 70% là cây xanh, mặt nước, giao thông. Công ty TNHH HACO Huế và các cơ quan liên quan thực hiện những nhiệm vụ đúng chuyên trách theo quy hoạch được phê duyệt”.

    Cho đến hôm nay, vẫn chưa thấy “công trình” thứ hai này tiến hành. Nghe đâu còn thiếu vốn. Nhưng cũng kể từ đó, Việt cộng tìm mọi cách quấy rối cuộc sống các đan sĩ để ép họ phải bỏ đi nơi khác. Chẳng hạn vào ngày 17-05-2015, nhà cầm quyền dùng côn đồ vào nhổ trộm cây Thánh giá dựng trên Đồi Thánh giá 2 vứt xuống suối. Sau khi các đan sĩ dựng trở lại thì ngày 8-3-2016, nhiều thành viên Hội phụ nữ bị kích động đã đến đập phá biểu tượng thiêng liêng này. Được đem về lại gần nhà dòng, đặt nằm trên đất với đủ vết thương, Thánh giá nay trở thành điểm kính viếng của tín hữu. Sáng ngày 08-10-2015, nhà cầm quyền Thừa Thiên-Huế lại huy động khoảng 100 công an mặc thường phục lẫn sắc phục cùng quần chúng tự phát đến bảo kê cho công ty lâm nghiệp Tiền Phong và công ty TNHH HACO Huế dứt khoát chiếm lấy khu đất đồi Đức Mẹ (rộng khoảng 30 ha). Họ yêu cầu đan viện dẹp bỏ mái tôn che mưa nắng cho tượng Đức Maria (đã dựng ở đó trên nửa thế kỷ rồi) và di dời tượng ấy, lấy cớ “vi phạm pháp luật”! Thấy chẳng làm gì được các đan sĩ, nhà cầm quyền chơi trò dựng lều chung quanh, gọi là để “phòng hỏa hoạn trong trong mùa dễ cháy rừng”, nhưng thật ra là để cấm các đan sĩ và khách hành hương lui tới, chờ ngày giao hẳn đồi cho một công ty nước ngoài vốn có dự án xây ở đó một quần thể biệt thự.

    Chưa hết, chiều 20-6-2016, khi Đan viện đang làm con đường bê-tông từ nhà ở xuống vườn cam, sân bóng và vườn rau thì nhà cầm quyền đã huy động một đám đông khoảng 200 người gồm cán bộ các cấp từ tỉnh Thừa Thiên, thị xã Hương Thủy, xã Thủy Bằng và thành viên đủ loại hội đoàn nhà nước xông vào nội vi Đan viện để cản phá. Con đường nội bộ ấy là một phần của kế hoạch chỉnh trang đất đai vườn tược của đan viện (gồm cả đào mương, làm nhà tĩnh nguyện, phục hồi đập nước đã xây từ năm 1958) nhằm phục vụ việc sản xuất, việc đi lại của khách thăm viếng và việc đến tĩnh tâm của tín hữu.

    Đang khi đó thì dù ở dưới sự quản lý của lâm trường Tiền Phong, mấy năm gần đây, hàng trăm cây thông già đã bị nhiều kẻ lạ mặt bức tử bằng cách khoét sâu vào thân cho chảy hết nhựa, bơm hóa chất khiến cây rụng lá, hoặc ngang nhiên đốn ngã đem về. Thế là nhà cầm quyền ghép cho Đan viện tội phá rừng. Họ đưa truyền hình nhà nước đến dàn dựng, quay phim, sai phóng viên báo lề đảng ngụy tạo những cuộc phỏng vấn dổm với nhân chứng giả rồi tung ra công luận nhiều bài báo trắng trợn vu khống các đan sĩ. Cụ thể là báo An Ninh Trật Tự Thừa Thiên-Huế ngày 4-5-2017(http://www.antv.gov.vn/tin-tuc/xa-hoi/huy-diet-rung-thong-dac-dung-o-doi-thien-an-208552.html): “Những ngày gần đây, rất nhiều người dân phản ánh sự bức xúc khi một số đối tượng xấu ở Đan viện Thiên An có hành vi đốn hạ không thương tiếc rừng thông đặc dụng có tuổi đời hàng chục năm tuổi ở đồi Thiên An, xã Thuỷ Bằng, thị xã Hương Thuỷ, tỉnh TT-H. Điều đáng nói việc đốn hạ, chặt phá rừng thông xanh này được số đối tượng này thực hiện nhằm phá hoại môi trường sinh thái, cảnh quan tự nhiên và chiếm dụng đất trái phép. Gần 100 cây thông có tuổi đời trên 60 năm ở rừng đặc dụng tại khoảnh 5,6, tiểu khu 153 xã Thuỷ Bằng, thị xã Hương Thuỷ, TT-Huế do Nhà nước quản lý, bị đốn hạ, chặt phá không thương tiếc, nằm la liệt, ngổn ngang, gốc cây trơ trọi. Điều đáng nói hơn, không chỉ dừng lại việc chặt phá, số đối tượng này còn khoan thân cây để bỏ hoá chất vào làm cây nhanh chết; đẽo vỏ thân cây; nhóm lửa đốt quanh gốc. Sau đó, đối tượng lén lút cưa đổ và cấu kết số đối tượng khác đem đi tẩu tán. Nguy hiểm hơn, khi bị chính quyền phát hiện, lập biên bản, một số đối tượng ở Đan viện Thiên An còn có những hành vi bất hợp tác, thách thức, khiêu khích, ngăn cản, như: lăng mạ, chửi bới bằng những lời lẽ thiếu văn hoá. Ngoài ra, số đối tượng này còn có hành vi quay phim, viết bài xuyên tạc, tung lên trang mạng xã hội vu cáo chính quyền phá hoại môi trường; côn đồ và hung hãn hơn, chúng còn dùng rựa tấn công người thi hành công vụ”. Đan viện Thiên An đã ra Thông cáo báo chí hôm 10-05-2017 nhằm tố cáo tay sai nhà nước vu khống, quy kết, xúc phạm các Đan sĩ. Việc vu khống, quy kết này nằm trong ý đồ chuẩn bị cho một hành vi quyết liệt hơn: đưa đan viện ra tòa để chiếm đoạt hoàn toàn tài sản của họ, hầu tiến hành xây dựng Khu du lịch sinh thái nói trên, vốn sẽ phá tan hoang bộ phổi của thành phố Huế.

    Như vậy là một mảng môi trường lớn đang bị đe dọa. Y như môi trường biển của 5 tỉnh miền Trung do bàn tay của Formosa mà cách đây mấy hôm đã bắt đầu được phép vận hành lò cao số 1 với công nghệ dập cốc ướt cho tới cuối năm 2019 (cái công nghệ mà đang lúc thử nghiệm đầu năm 2016 đã gây ra thảm họa khủng khiếp cho cả đất nước rồi). Điều này không có gì lạ, vì các chế độ CS khắp năm châu đều là những tay tổ phá hoại môi trường. Các thảm họa sinh thái lớn của hành tinh cả trăm năm nay, và việc giải quyết các hậu quả của chúng một cách vô trách nhiệm đa phần là tại các nước cộng sản. Hãy nhớ lại vụ nổ lò nguyên tử Chernobyl và vụ giết chết nội hải Aral ở Liên Xô, việc phần lớn sông ngòi của Trung Quốc, Việt Nam và nhiều nước Đông âu thời cộng sản bị ô nhiễm trầm trọng, khiến xuất hiện vô số làng ung thư…

    Nhưng không chỉ có thế, lối giải quyết tồi tệ ấy còn đi kèm với việc đàn áp nhân dân phản đối cách hành xử của nhà cầm quyền trước thảm họa. Những gì đã và đang xảy ra cho các đan sĩ Thiên An như thấy trên, cho các giám mục, linh mục, giáo dân và lương dân ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình và cho cả nhiều chiến sĩ nhân quyền cả nước sau ngày quốc nạn Vũng Áng, từ vu khống đến hăm dọa, từ đấu tố đến hành hung, từ phá biểu tình đến chặn khiếu kiện, từ giam cầm đến xét xử… tất cả đều cho thấy bộ mặt phản dân hại nước của chế độ. Môi trường sinh thái ô nhiễm, môi trường chính trị áp bức, môi trường kinh tế bấp bênh, môi trường xã hội bất an, môi trường văn hóa độc hại… đó là những gì mà Nguyễn Xuân Phúc vừa bày ra cho nước Mỹ và toàn thế giới!
     

    Comments are closed.

    Đừng nghe những gì cộng sản nói, hãy nhìn những gì cộng sản làm. Muốn diệt Trung cộng phải diệt cộng sản Việt – Nam.
    © by ThangTienvn.de